Lưu Linh là gì? Lưu Linh là ai? Đệ tử Lưu Linh là ai?

luu linh la gi

Hầu hết người Việt Nam khi viết và nói đến nó, sẽ hiểu rằng “đệ tử Lưu Linh” là những người uống rất nhiều, thậm chí là nghiện rượu. Vậy Lưu Linh là gì? Lưu Linh là ai? Đệ tử củaLưu Linh là ai? Hãy cùng Khoidaykhichat đi tìm hiểu và tham khảo về một số bài thơ hay về Lưu Linh.

luu linh la gi
Lưu Linh là gì lưu linh là ai

Lưu Linh là gì? Lưu Linh là ai?

Theo Wikipedia:

Lưu Linh (tiếng Trung: 刘伶; 221—300), tên tự Bác Luân (伯伦), là một nhà thơ và học giả Trung Quốc. Ít thông tin về sự tồn tại của gốc gác gia đình ông, mặc dù ông được mô tả trong các nguồn lịch sử ngắn ngủi và ít hấp dẫn, với vẻ ngoài tiêu điều.[1]

Bối cảnh: Lưu Linh sinh ra ở nước Bái của triều đại Tây Tấn (266—316), nay ở Túc Châu, An Huy.

Trong sách Trúc lâm thất hiền, Lưu Linh là một đạo sĩ đã rút lui về miền quê để theo đuổi một sự tồn tại tự nhiên và tự nhiên mà sẽ không thể là bất khả thi dưới sự hạn chế của triều đình.

Theo Tra cứu Từ điển Tiếng Việt – từ: lưu linh lưu địa

tt. Lưu linh (mức độ nhiều): sống lưu linh lưu địa nơi đất khách quê người.

Thực ra là một câu hỏi Lưu Linh là gì? xuất phát từ những câu chuyện cổ mà chúng ta đã nghe về cái tên LuLing, đây là tên của một nhân vật trong lịch sử Trung Quốc. Đây cũng không phải là một người tài năng được thế giới ca tụng, nhưng anh ta được biết đến với cái tên LuLing vì anh ta là một kẻ say rượu nổi tiếng.

Thực tế, Lưu Linh là người luôn sống trong tình trạng rượu chè, say xỉn, nhậu nhẹt. Chính vì vậy, lấy tên của ông Lữ Linh này, ngày nay người ta vẫn thường dùng từ Lữ Linh để chỉ những người luôn sống chết vì uống rượu, uống rượu, say rượu và say xỉn như những dấu tích trong lịch sử cổ đại Trung Quốc.

Lưu Linh tên thật là ai Tự Bá Luân. Ông sống từ năm 210 đến năm 270 ở Trung Quốc cổ đại. Lưu Linh này nằm trong nhóm Thất hiền lâm trúc (nghĩa là 7 vị hiền triết trong rừng trúc). Tuy nhiên, điều đáng nói ở đây, ông xã Lưu Linh đã dùng rượu để tạo tên tuổi.

 

Lưu Linh nó được coi là ông tổ của say rượu và uống rượu. Người đàn ông này thường xuyên nhậu nhẹt, rượu chè suốt ngày không biết say là gì. Anh ta hoàn toàn không cần bất cứ thứ gì, nhưng anh ta không thể bỏ rượu và tự xưng là thần của LuLing.

Đệ tử của Lưu Linh là ai?

Đệ tử của Lưu Linh là những người uống rất nhiều, thậm chí là nghiện rượu, họ có thể uống rượu cả ngày lẫn đêm, ngày này qua ngày khác như Lưu Linh. Vì vậy, bất cứ ai nghiện rượu sẽ được gọi là đệ tử của Lưu Linh.

de tu luu linh
Đệ tử Lưu Linh là ai

LƯU LINH lấy rượu làm danh.

Lưu Linh mộ

Họ Lưu lãng tử chẳng nên tài

Vác cuốc “chết đâu chôn đó ngay”

Say khướt đã coi ngang vạn vật

Chết khô chi bận chút hình hài

Nghìn năm mộ cổ cỏ gai mọc

Muôn dặm đường dài cát bụi bay

Tỉnh táo mà chi xem thế sự

Cánh bèo trôi giạt đáng thương thay

Lưu Linh, tự là Bá Luân, người đất Bái, thân hình xấu xí, phóng tình tứ chí, thường lấy sự coi nhỏ vũ trụ xem bằng muôn vật làm tâm, lạnh nhạt ít lời, không quen giao du, cùng với Nguyễn Tịch và Kê Khang tương ngộ, tinh thần hớn hở, dắt tay vào rừng. Lúc đầu không chút ý kiến gì về tài sản có không nói: “Ta chết chôn cho ta.” Đấy khinh bỏ thân thể đến thế.

tho de tu luu linh
Thơ đệ tử Lưu Linh

Lưu Linh hay uống rượu, nổi tiếng về rượu hơn hết trong Trước lâm Thất Hiền, uống rượu bao nhiêu cũng không say.

Một hôm, ông bảo vợ đi lấy rượu. Vợ ông đổ rượu đi và đập bể vò rượu, khóc mà can rằng:” Ông uống rượu nhiều quá, không phải là cái đạo nhiếp sinh, ông phải bỏ bớt rượu đi.” (Nhiếp sinh là thu nhiếp tinh thần để nuôi sức khỏe).

Lưu Linh nói: “Phải, ta không thể tự cấm được, phải cầu quỉ thần lên để thệ nguyện mới được. Vậy phải đủ rượu thịt làm lễ chứ!”

Vợ liền nghe lời, lo sắm sửa đủ các thứ.

Xong, Lưu Linh bèn quì mà khấn rằng: “Thiên sanh Lưu Linh, (Trời sanh Lưu Linh, Dĩ tửu vi danh, Lấy rượu làm danh, Nhất ẩm nhất hộc, Mới uống một vò, Ngũ đẩu giải tỉnh, Năm đấu giải tỉnh, Phụ nhân chi ngôn, Lời nói đàn bà, Thận bất khả thính.” Cẩn thận đừng nghe.)

(Trời sanh Lưu Linh, Lấy rượu làm danh, Mới uống một vò,Năm đấu giải tỉnh,Lời nói đàn bà, Cẩn thận đừng nghe.) Khấn xong thì đem rượu thịt ra, ăn uống li bì, say say tỉnh tỉnh.

Tuy Lưu Linh mê man phóng túng, nhưng khi gặp việc thì ứng biến chẳng sai, ít khi thác ý vào văn thơ, duy có làm bài phú “Tửu đức tụng” nổi tiếng, ca tụng người uống rượu.

Bài phú Tửu đức tụng, diễn nôm ra sau đây:

Chàng là một người đầy cao quí,

Đối với chàng, Trời Đất chỉ là một buổi sáng,

Và vĩnh hằng chỉ là một thoáng chốc.

Mặt trăng và mặt trời chỉ là những cánh cửa sổ,

Tám sa mạc là sân nhà chàng.

Chàng đi không để lại dấu vết,

Không ở tại một ngôi nhà nào.

Lấy trời làm nhà, lấy đất làm chiếu,

Chàng theo đuổi sự phóng túng của mình.

Khi dừng lại chỉ là để nâng lên chén rượu hay ôm bầu rượu,

Khi đi chỉ là để mang theo một bình rượu hay lấy đi chai rượu.

Rượu là công việc duy nhứt của chàng,

Chàng chẳng biết gì hơn nữa.

 

Một ông chúa trẻ thuộc nhà cao quí, và một quan về hưu,

Nghe nói đến những thói quen của ta,

Đã bài bác cách sống của ta.

Họ vung tay áo, nắm tay lại,

Mắt dữ dằn đảo qua đảo lại và răng thì nghiến chặt lại,

Họ dạy ta những phép tắc xã giao,

Phải thế nầy và không được thế kia, nghe như tiếng bầy ong,

Nhưng vào lúc đó, ông thầy kia,

Nắm lấy một cái vò, cầm lên một cái chén,

Đưa chén lên miệng nốc hết rượu, rồi vuốt râu nằm thẳng cẳng,

Lấy men làm gối, lấy cặn rượu làm gối dài.

Chẳng suy nghĩ gì, chẳng lo âu gì,

Hạnh phúc của chàng thật là toàn vẹn!

Thoắt thấy chàng say mèm, thoắt thấy chàng tỉnh rượu.

Lắng tai nghe, chàng không nghe thấy sấm rền,

Chú mắt nhìn, chàng chẳng thấy hình núi Thái sơn,

Không thấy lạnh giá và nóng bức cắn xé da thịt mình,

Cũng không thấy thành công và ham muốn gây những đam mê.

Chàng cúi nhìn đám người đông như kiến cỏ,

Họ giống như bèo tấm trôi trên sông Giang sông Hàn,

Hai vị cao sang kia đứng cạnh,

Với chàng, chỉ giống con ong hay con sâu.

   Đây là những tư tưởng tự nhiên rút ra ở hệ thống xuất thế của Lão Trang, đem vào đời sống nghệ thuật đến mức cực đoan. Lưu Linh mượn rượu để quên đời, quên cả hình hài để sống với một tâm trạng siêu thần nhập hóa giả tạo. Phải chăng hoàn cảnh lịch sử xã hội thời đó đã gây ra không khí quá bi quan như thế?

Lưu Linh thường hay quá chén, phóng túng, cởi bỏ quần áo, trần truồng trong nhà. Người đời thấy vậy thì chê cười.

Lưu Linh nói: “Ta lấy Trời Đất làm nóc nhà, buồng nhà làm quần áo, các ông sao lại chui vào quần áo của ta?”

Lưu Linh dẫu sống phóng túng, buông thả, nhưng vẫn ý thức cái gì là của Trời Đất, cái gì là của thiên hạ.

Tìm kiếm có liên quan:

Lưu Linh Lưu địa nghĩa Là gì

Lưu Linh uống rượu

Lưu linh nghĩa la gì

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *